Notice: wp_enqueue_style was called incorrectly. Scripts and styles should not be registered or enqueued until the wp_enqueue_scripts, admin_enqueue_scripts, or login_enqueue_scripts hooks. Please see Debugging in WordPress for more information. (This message was added in version 3.3.0.) in /home/k2617hatr/domains/kimanh.org/public_html/w/wp-includes/functions.php on line 4139

Notice: wp_enqueue_script was called incorrectly. Scripts and styles should not be registered or enqueued until the wp_enqueue_scripts, admin_enqueue_scripts, or login_enqueue_scripts hooks. Please see Debugging in WordPress for more information. (This message was added in version 3.3.0.) in /home/k2617hatr/domains/kimanh.org/public_html/w/wp-includes/functions.php on line 4139

Notice: rss.php đã bị loại bỏ từ phiên bản 3.0.0! Hãy sử dụng wp-includes/class-simplepie.php. in /home/k2617hatr/domains/kimanh.org/public_html/w/wp-includes/functions.php on line 3959
Truyện ngắn: Cố lên, Chân Phương! – Official Kim Anh website
Trang chủ Truyện ngắn Truyện ngắn: Cố lên, Chân Phương!

Truyện ngắn: Cố lên, Chân Phương!

Hỗ trợ nông nghiệp

Ban mai. Núi Lang Bian đứng uy dũng trong nắng sớm. Gió buốt làm tay tôi run cầm cập, còn chóp mũi, sờ vào tựa một hòn cuội lạnh giá nằm giữa mặt. Quả là một buổi sáng xám rét, một buổi sáng của sức mạnh nội tâm.

Nhân được nghỉ học, tôi và Toàn, bạn cùng lớp cao đẳng, quyết định tham quan Lang Bian. Bọn tôi đăng ký tour ở công ty du lịch KaSa. Nhưng thật xúi quẩy, đã xề tới tận chân núi, Toàn lại bị trật gân chân, có xe ủi cũng chẳng chịu leo trèo. Cậu cù rủ ngồi nghỉ ở xã Lát – bản người dân tộc – chờ tôi xuống. Tôi đành vượt núi với tốp du khách lạ của công ty KaSa.

Nhìn từ trên cao, xã Lát với các nóc gia không khác chi mấy hộp đồ chơi đo đỏ bằng thiếc bị trẻ con trây cát lên nom luôm nhuôm, còn thung lũng và các thửa ruộng bậc thang giống những mảng vá xanh của chiếc mền khổng lồ đan bằng cây lá và sương. Chao ơi, bạt ngàn thông hai lá và ba lá cao hoang hoải đan kín các bờ dốc hoặc chơ vơ tản ra dọc lối đi. Một mùi hanh hanh giống mùi đất vào những ngày có giông phả ra trong không gian. Những chao lá thông non nhuốt tung hình chóp ánh sáng trắng lên trời, màu trắng rỡ đọng trong lá xối xuống, tỏa khói và hòa quyện trong màu rêu lạnh của lá già. Chẳng biết những cụm hơi trắng lờ lờ bay khêu gợi trước mặt tôi là mây hay là sương? Tôi nghịch ngợm dang tay quơ một nắm và cảm nhận được sự mát lạnh, tan chảy mơn trớn trên làn da. Thi thoảng chân tôi bước thon thót, e chẹt vỡ mấy cụm mây quá đẹp.

Tốp du khách trước mặt tôi thoắt gần rồi thoắt xa, càng lúc càng vợi đi. Họ đã ngồi nghỉ bớt đâu đó trên sườn dốc. Hướng dẫn viên đã dặn cứ chinh phục độ cao theo ý thích và khả năng, nhớ dành sức lại cho lượt xuống.

Tôi đã leo núi được một đỗi khá xa, ban đầu còn hăng, sau người cứ nóng dần lên, hai chân nặng trĩu như được đúc bằng chì. Mỗi ghềnh đá tôi băng qua đều chêu vêu trong không gian và thời gian để khẳng định cái cá tính của mình. Nắng đậm lên, nhấc bổng từng quả cầu mù sương ném chúng bồng bềnh trong lòng chảo thung lũng.

Tôi ngồi phệt xuống gờ đá màu khói. Từ bên dưới, một bóng người lầm lũi nhô lên sau rặng thông. Tôi ngạc nhiên thấy đó là chàng hướng dẫn viên hay ví von của đoàn. Nãy giờ, tôi cứ đinh ninh cậu dẫn ở tốp đầu, cách xa tôi mút cà tha. Cậu trạc tuổi tôi, vóc vạc không cao, vai xuôi kém nam tính. Gương mặt thon gọn chẳng góc cạnh, các đường nét không có sự thách thức nào ngoại trừ mắt. Lông mày thưa, nhàn nhạt. Đối lập với nó là hàng mi dài làm dịu đi ánh nhìn khắc khoải. Đôi gò má hơi ửng lên tựa từ trong bếp mới ra. Mái tóc rối không kiểu dáng, cậu vén nó vào vành tai nhỏ của mình. Mặt cậu phảng phất nét của một quý cô, đã vậy cái miệng còn được cạo trơn lu như miệng cóc. Chắc để khỏa lấp điều đó, cậu đóng cho mình một chiếc áo gió rộng phùng phìu, dày và cứng giống một cái khiên màu sương sa, nom không có mẽ lắm. Cái quần âu kiểu hơi cổ bằng loại vải gì khá cứng và nặng. Trái với vẻ mộc mạc, không chú ý đến kiểu dáng, giọng nó của cậu thanh và mỏng; thường ngân cao ở cuối câu, lại rất hay dùng hình ảnh so sánh, ví von trong câu nói. Cậu đến gần, hơi thở nặng tựa xay lúa, nom còn mệt hơn cả tôi. Cái bảng tên “Nguyễn Chân Phương” gắn trên ngực trái bị lệch xuống, nom có vẻ gì đó yếm thế. Tôi rủ:

– Ngồi nghỉ một lát đã…

Giọng Phương hơi gằn:

– Mình phải đi…

Tôi có cảm giác Phương bước tiếp không phải bằng sức lực mà bằng nghị lực. Việc leo núi, với cậu, tất nhiên là nhiệm vụ, hơn là một sỏ thích hay cơ hội khám phá này nọ như những thành viên còn lại của đoàn. Lẽ ra cậu phải dẫn đầu đoàn khách để hướng dẫn cho họ. Chuyện lẹt đẹt tít phía sau có nghĩa là cậu không hoàn thành tốt công việc. Chắc Phương cũng đang quay chong chóng với suy nghĩ ấy nên cố băm bổ bước qua tôi.Tôi đồ rằng hai chân cậu đã mỏi đến muốn liệng, nhưng cái đầu cứ liên tục gào khẩu hiệu “Gắng sức!”.

colen

Tôi lười biếng tựa lưng lên gốc thông già, him him mắt. Chỉ có mình là sướng, muốn leo thì leo, không thì thôi, chẳng ai bắt bẻ. Chợt, nghe một tiếng “ối…” cụt ngủn như buông ra rồi bị nén ngay lại. Tôi vội chạy đến. Một chân Phương lọt vào cái khe hố, không sâu lắm. Chắc chỗ này đất lở, hoặc con thú nào đào hang chăng? Phương ngã sấp, xúi quẩy, cả thân trước đập mạnh vào bờ đá nhọn, thách thức chìa ra trêu ngươi. Tôi đỡ cậu dậy. Lông mày Phương xô cả lại vào giữa trán, gương mặt nhăn nhó đến nỗi bị xêm thành múi. Mặt vải áo toạc một miếng lớn, để lộ lần áo sơ mi bên trong lấm tấm vệt máu hồng. Chắc cậu đau lắm, mấy ngón tay cứ bấm lại mà vẫn run bần bật. Lưng cậu cong trái me. Tôi trấn an Phương:

– Để mình băng cho…

Tôi lôi từ túi ra băng và bông gòn. Hên, đêm qua trước buổi leo núi, tôi đã thủ sẵn mấy thứ này. Nhưng Phương dường như không tin cậy vào khả năng sơ cứu của tôi. Mắt cậu ánh lên một tia hoảng hốt rồi biến mất ngay, nhường chỗ cho sự đau đớn. Cậu xua xua tay:

– Đừng động vào. Mình tự lo được…

Tôi bực mình gắt lên như thầy giáo nghiêm khắc mắng đứa học trò hư:

– Chảy máu quá trời còn bày đặt…

Chắc Phương tự ái. Có đâu hướng dẫn viên vụng về đến nỗi bị thương, du khách phải lo lại cho mình, hoặc giả cậu muốn giấu mấy hình xăm kỳ quái gì đó trên ngực chăng? Không, cỡ lành lành, ẻo lả như Phương sức mấy… Tôi quả quyết kéo dây khoá cài áo Phương xuống. Trời đất… Tôi vội vã rụt tay lại tựa phải bỏng:

– Xin lỗi, mình tưởng bạn là nam…

Ôi trời, Phương giả trai chi vậy? Có ma hiện lên giữa chốn này, tôi cũng không ngạc nhiên bằng… Phương vùng quay lưng như đứa trẻ làm nũng, vừa rịn tay vào vết thương để cầm máu. Tôi chìa cho cô bông nõn và băng keo từ phía sau, ra lệnh:

– Ấn mạnh vào…

Dăm phút sau, chắc máu đã cầm được, Phương tự băng rồi cài lại các cổ áo. Cô ngồi thụp xuống. Tôi hỏi:

– Bạn có sao không?

Phương nhìn thẳng vào mắt tôi tựa muốn đọc ở đấy điều cần nói. Giọng cô trong lên, nhỏ nhẹ. Tôi đã biết bí mật nên cô không cần phải giả đò ồm ồm chi cho mệt:

– Cảm ơn bạn… Nhờ bạn thì không tiện lắm, nhưng mình hơi bị choáng. Hôm nay mình lại…hơi…bị mệt. Mình mệt từ trước, bạn hiểu không? Phương không thể đi tiếp được. Bạn đưa tiếp đoàn leo núi giúp mình. Phương sẽ không quên ơn bạn đâu…

– Nếu bạn không giải thích vì sao bạn giả trai, mình không giúp đâu…

– Công ty KaSa chỉ tuyển hướng dẫn viên leo núi là nam. Họ nghĩ nữ không kham nổi cung đường này. Còn các tour khác đều đã đủ người.

– Bạn đi làm sớm thế, sao không học tiếp?

– Mình phải làm để nuôi hai đứa em nhỏ. Ba mẹ mình đang bệnh cũng cần nhiều khoản lớn. Phương đã thử xin việc ở các nơi khác nhưng không được, đành liều nộp đơn cho KaSa và may mắn vừa được nhận làm hợp đồng. Xin bạn đừng cho ai biết bí mật này, kẻo mình mất việc đấy…

– Hiểu rồi… Từ đây lên đến đỉnh còn bao xa?

– Non 7km nữa.

– Uý trời đất ơi, mình e là…

– Cậu đừng lo. Mình dẫn khách cả tháng nay, không ai lên tới đỉnh cả. Họ chỉ băng 1/ 3, thậm chí 1/ 4 đường. Qua khúc quanh đường mòn này, chỗ ba cây thông chụm, cậu nhớ nhắc khách dừng lại nghỉ, uống nước, đi vệ sinh. Bởi qua đó hơn dặm nữa, mới lại có ghế và chỗ nghỉ tốt. À, chặng đường tới dốc lắm đó, cậu nhớ nhắc giùm mấy cậu choai choai trèo chậm thôi, đừng ham hố quá lại trượt ngã đó. Có hai lối, lối phải dễ đi hơn… Lượt về cũng vậy…

– Yên tâm, Phương nghỉ đi…

Trời lạnh se se mà mồ hôi đọng trên trán Phương to bằng hạt ngô. Vừa đi tôi vừa ngoái lại nhìn cô bạn lạ lùng. Không khí quanh tôi chợt trở nên khô, nặng và đắng…

***

Sau chuyến leo núi mệt đến nói không ra hơi, tour của bọn tôi kết thúc. Sáng nay, tôi và Toàn chễm chệ ngồi trên xe của KaSa để được đưa về nhà. Xe rầm rì chạy. Phương phát ra cho mỗi du khách một phiếu góp ý công ty du lịch theo mẫu in sẵn. Đó là sáng kiến của KaSa nhằm phục vụ du khách ngày một tốt hơn. Nét mặt Phương trở lại vẻ tự tin, tỉnh rụi như không có gì xảy ra. Toàn, tất nhiên, chẳng biết tí gì về việc này. Cậu khều tôi:

– Sao đi Lang Bian về, cậu cứ trầm tư vậy? Trên đó có ma ranh à, hay cậu bị cô sơn nữ nào hớp hồn rồi nào?

colen2

Môi tôi vẽ ra một đường nét mờ nhạt của nụ cười. Một buổi thay Phương làm hướng dẫn leo núi, tôi đã thấm thía nỗi vất vả của nghề này. Trong tôi có mối đồng cảm với Phương, và ở khía cạnh nào đó, tôi khâm phục cô đã dũng cảm nhận lấy công việc cần nhiều sức mạnh cơ bắp này. Tôi cầm phiếu góp ý, đọc. Ở phần đánh giá năng lực hướng dẫn viên, có ba mức tốt, trung bình và yếu, tôi mau tay điền dấu chéo vào ô tốt. Sau các câu nhờ du khách nhận xét về phương tiện xe, về thắng cảnh là câu hỏi: Quý khách cần góp ý điều gì cho KaSa? Tôi “một phút mặc niệm” rồi viết: “Tôi muốn lần sau được hướng dẫn viên nữ đưa leo núi”. Toàn nhìn bài tôi để cóp-pi. Thấy tôi ghi thế, cậu nháy mắt cười:

– Anh chàng Phương cũng chu đáo đấy chứ, nhưng vẫn hơi ẻo ẻo thế nào ấy. Cậu có thấy vậy không? Tất nhiên được một cô hướng dẫn xinh như mộng đi cùng, mình khoái hơn rồi, y như cậu vậy. Hê hê… Bọn con trai mình cùng một giuộc với nhau cả.

Toàn đã hiểu điều ấy theo một nghĩa khác, và sếp của Phương, khi nhận được tờ góp ý này, có lẽ cũng sẽ hiểu như thế. Với nhóm thanh niên độc thân, phải có hướng dẫn viên nữ đi cùng cho có “không khí”. Phương sẽ được mau chóng trở về với đúng vị trí, đúng con người thật của mình. Biết chừng đâu lần sau tôi đi du lịch, sẽ gặp được Phương, với đuôi tóc vổng cao, môi hồng son, áo pull khoẻ khoắn…

Phải rồi, biết đâu… Mong gặp lại cô bạn nhỏ lắm đấy, Phương ơi!

Bài viết này được sưu tầm từ mạng internet bởi Kim Anh, Kim Anh đã đóng góp 4506 bài viết.

Tác giả Kim Anh

Trong này nhiều thông tin chắc các fan ruột của Official Kim Anh website biết cả rồi. Nhưng mình post lại. chỉnh sửa và tổng hợp thêm nhiều ảnh "hot" vì nhiều thông tin có thể không phải ai cũng biết. Hy vọng bạn ủng hộ...!

Bài viết ngẫu nhiên

Truyện ngắn: Một trạng thái cực dễ thương

Tôi chỉ có khả năng phân biệt thơ và văn xuôi vì thế, đừng hỏi …

Trả lời